Friday, June 27, 2014

"ngày có nắng lên,......."

“Làm ơn đi, đừng đếm thời gian nữa, đừng làm những việc như những cô gái yếu đuối hay làm, em khác họ mà, em mạnh mẽ hơn mà. Hay em giữ chặt trái tim trong lồng ngực lại đừng để nó cứ muốn tung ra nhảy nhót lại khiến em đau đớn hơn, được không em.” 
Con người lạnh lùng trong em nó luôn nói nói và nói những lời như thế mỗi khi em cảm thấy đau nhói, mỗi khi em khóc. Thực sự em muốn gục ngã vì em không thể tiếp tục tỏ ra mạnh mẽ mà lòng em lại như nhão ra như thế này nữa, em muốn khóc khóc thật nhiều nhiều đến mức có thể trôi đi tất cả. Nhưng không, cái đứa mạnh mẽ trong em nó không cho em khóc. Em khoát lên mình một màu sáng để che đi mảng tối trong em, em lừa dối mọi người và cả chình mình nữa. Hãy cho em được khóc, em muốn được vỡ vụn chỉ một lần, và cùng một chổ, rồi sau đó, em sẽ nhặt và xếp chúng lại là chính em.... 
em có làm được không?
"Đừng ngắm chiếc lá rơi về cội, đừng thổn thức khi nắng chiều vừa khuất sau những mái nhà, đừng xót xa khi thấy bóng đêm phủ lên bóng đèn, đừng dừng ánh nhìn khi thấy bóng ai quen. được không em."

Monday, June 23, 2014

Je T'aime!

:)


Viết cho mùa cũ....


Ngày trước tớ có cô bạn thân ơi là thân, chơi với nhau rất than xong lại còn nhận ra mình có họ hang với nhau nữa thế là than lại càng thân. Sau mỗi mùa hè, gặp lại bạn tớ vui ko thể tả, cơ mà tớ cũng dửng dung như thường. Bạn bảo tớ rằng “tao nhớ mày ghê” tớ cười. thế thôi. Thỉnh thoảng bạn lại lại gặn tớ”ủa chứ mày ko nhớ tao hở?” tớ lại cười và nói linh tinh gì đấy…….
Cái ngày trước này nó quá xa, mọi thứ đã thay đổi cơ mà con người tớ vẫn không thay đổi.


Nắng của những ngày đầu tháng 9, ko gay gắt như tháng 5, tháng 6 nhẹ đủ để tựa đầu vào lưng của một ai đó, hay buông mình xuống thảm cỏ để nghe những con sóng rì rào….…cái cảm giác lúc nằm, có người ngồi bên cạnh, nói vu vơ, hát vớ vẩn hay im lặng cũng chẳng sao. Tớ cảm thấy bình yên vô tận. Tớ đã bảo rằng “tớ không phải là người hay nói lên cảm xúc của mình đâu” thì đừng tiếp tục tìm kiếm sự quan tâm hay tình yêu của tớ qua những lời nói, thật sự lời nói đối với tớ vô nghĩa lắm. Dùng trái tim bạn để cảm nhận tình cảm của tớ cũng như nhận thấy được qua hành động của tớ ……
Thời gian trôi…………..
Con sóng mỗi ngày lại xa bờ hơn, nắng làm phai màu tóc, phai áo người. Con người vẫn ngồi đó mà lời nói đã theo gió bay xa…….

Wednesday, June 18, 2014

Gợi nhớ.....


Gọi cánh chim tìm về nỗi nhớ….
Nơi con đường loang màu kỉ niệm,
Cánh sóng biển cũng vỗ về ru mãi dư âm….
Cơn mưa chợt đến rồi lại ra đi cũng vội vàng, nhường chổ cho vệt nắng chiều….
Vệt nắng đong đầy trong đôi mắt long lanh khi nhìn về phía nắng, lặng lẽ âm thầm với những điều cất giấu.
Chợt hỏi: “em giấu tình vào nơi nào trong đôi mắt”. Không có câu trả lời đó là điều muôn thuở của lặng im!

Gió lại ùa về cánh sóng khẽ đong đưa, và ru bản tình ca tuyệt vời.

Saturday, June 14, 2014

chiều rơi...


Nhìn chiều trôi đi một cách lặng lẽ, muốn níu giữ lại ko muốn thả rơi thời gian một cách vô nghĩa như thế. nhưng làm cách nào? làm cách nào đây?....
Thế rồi hoàng hôn cũng đậu xuống vai áo người, chiều cũng đã giấu mình vào bóng tối...... em lại tiếp tục nhặt nhạnh những câu chuyện của buổi chiều rơi.... rơi hoài theo năm tháng. câu chuyện của biển, của gió, của những con đường và của những con người họ đã từng kể nhau nghe...........

Friday, June 6, 2014

Đêm! âm thanh của đêm....


Tháng 6. mùa lại về với em, với những ước mơ bay bổng, ước mơ của những ước mơ, em viễn vông em bay theo làn gió, trôi bồng bềnh trên những đám mây. Em lại ngồi giữa cánh đồng nghe lúa cùng những ngọn cỏ thì thầm kể chuyện qua những đêm trăng…..
Em nhắm mắt lại, vươn cổ dài nở phồng cánh mũi để hít những hơi thật dài mùi vị của thiên nhiên, mùi của hơi sương quyện với cỏ. Ngọt ngào thanh khiết quá, em nghe thấy đâu đó như tiếng sáo văng vẳng từ một nơi xa lắm. Có phải từ cung trăng không nhỉ? Có một nàng thiếu nữ dáng vẻ yêu kiều ngồi bên cạnh gốc cổ thụ và buông ra những giai điệu du dương mê hoặc lòng người cứ thế đưa ta đến một nơi nào đó xa xa lắm, nơi không có ngày cũng chẳng có đêm, chỉ có một thứ ánh sáng vừa đủ, huyền dịu, nhẹ nhàng cùng với không khí, thanh của gió khiết của khí được bốc ra từ hơi nước. nhẹ lắm không vồn vã…..

Em muốn đắm mình mãi ở cái nơi xa xôi đó….. em chưa quên, và không biết có quên không? nhưng cứ mỗi dịp tháng 6 về hay vô tình bắt gặp một đêm trăng thanh nào đó, em lại nhớ…….