Wednesday, May 25, 2016

Vắng...



Đêm nay rằm nhưng trời không thắp sao, trăng cũng nhòe bởi những hạt mưa sa...
Chợt nhớ câu thơ ai đó từng ngân:
- Anh xa em trăng cũng lẻ, mặt trời cũng lẻ. Biển vẫn cậy mình dài rộng thế, vắng cánh buồm một chút đã cô đơn...
Người đến rồi đi nghĩ cũng thường thôi mà, sao mọi thứ cứ ứ đầy trong lòng như chực vỡ...
Mưa cũng hay, sẽ lạnh, sẽ nhớ... nhưng rồi muốn mình thôi không ích kỷ nữa bởi có chắc gì Mưa, ai đã nhớ đến ai...