Saturday, March 29, 2014

Dốc.....


buồn không thể tả được. biết là ko thể làm gì đc nữa chỉ muốn bớt buồn đi thôi....
cố gắng đi tìm ai đó để nói chuyện để quên buồn đi, nhưng rồi ngta nói câu chuyện cứ trôi đi trôi đi chỉ có những từ cảm thán ừ à vậy hà rồi ừ, biết mình quá đáng nhưng thật ra buồn nó nhiều quá. tựa vai bạn nước mắt cứ chực trào ra, mình ko muốn bạn biết, ko muốn bạn thấy cái phức tạp cái lằng nhằng mà mình đang gặp phải. rồi lại quay về ôm theo nổi buốn đó thấy mình đuối sức quá, cảm thấy người mình già đi biết bao nhiu và đầu thì như muốn thần kinh lên. ôm chặt trái tim buổi tối khi ngủ vậy mà nó cũng vùng dậy quặn đau lúc nữa đêm, rồi lại tỉnh giấc.....

Friday, March 28, 2014

Tháng 3.


lại đi tìm nơi ẩn nấu như những loài chim đi trú đông, khác ở chổ chúng trú đông còn mình mùa đông thì càng ko cần phải trú.
lượn đi lượn lại mấy vòng rồi cũng thấy ngại, ko thích lượn nữa, thích được yên bình hơn, cứ vòng vòng hoài rồi cuối cùng thấy người mệt nhoài và muốn khụy ngã để rồi lại thấy thương cho chính mình. hi
Về lại con phố ấy, có người thân.
Tìm lại đêm tháng 4 mưa dầm...
Tìm mẹ trên phố xưa, gánh hàng rong, nơi tuổi thơ nghèo.
Về lại con phố ấy, có người thương.
Tìm người em gái xa xôi ngày nào.
Thành thị loang khói bay ngỡ màn sương, giăng phủ xa mờ.