Tuesday, December 30, 2014

Chúc Mừng Năm Mới 2015!



Khép lại năm 2014 cùng những vui buồn, hãy để qua đi những gì đã cũ, và đón nhận những điều mới mẻ sẽ đến trong năm nay. 
Hy vọng  Sức Khỏe, Tình Yêu, Hạnh Phúc cùng những tiếng cười sẽ song hành cùng các Bạn, Anh, Chị Em trong Năm Mới 2015 này!
Đây là lời chúc ldong muốn dành tặng cho mọi người, mong mọi người nhận lấy như nhận lời cảm ơn từ ldong vì trong thời gian qua mọi người đã ghé thăm và chia sẻ cùng ldong rất nhiều!

Saturday, December 27, 2014

Mùa đông


Mùa đông vừa thổi một luồng khí lạnh vào phố. Dường như phố bây giờ chỉ là một màu xám, màu của hơi nước….. Cũng thú vị thật vào mùa này thời gian ko phân chia thì giờ, và màu của cuộc sống ko còn vui mắt mà chỉ cô đọng lại trong một giọt buồn…. Nếu có chiếc đồng hồ chạy bằng năng lượng mặt trời thì vào mùa này nó cũng được nghỉ ngơi....

Cũng đã một năm trôi qua rồi, sao ta vẫn cứ hoài mong như thế, nhưng cũng chỉ như vậy mới nhận ra rằng mình ko mạnh mẽ và cũng không dễ quên đi bất cứ nỗi đau nào… 

Monday, December 15, 2014

bèo ....


Ngày mới mùa mới nhưng cảm xúc là của những ngày cũ….
Lạnh vo tròn trong chăn, cố co mình cho thật sự bé lại để thấy mình được che chở… đang ngủ bỗng giật mình tỉnh giấc vì lo sợ, thật sự sợ. Muốn khóc, nhưng lại nghẹn nơi cổ không khóc được… cuộc sống đâu phải dễ ngay cả đối với một người bình thường chứ đừng nói gì đến một người như mình, ốm đau bệnh tật thế này. Vậy mà đã quá vô tình và dễ dãi với bản thân mình trong suốt thời gian qua… lạc lõng.

Monday, December 8, 2014

Ngày Đông....

Tháng 12, Giáng Sinh lại về. Giọt nước mắt rơi còn chưa khô của mùa Giáng sinh trước … Một năm trôi qua rồi sao ta vẫn còn vùng vẫy trong vòng soáy do mình tạo ra thế này?
Rồi cũng mưa, mùa đông cũng đã đến. Giá như nỗi buồn cũng như vết bẩn của thời gian thì hay nhỉ, chỉ sau một cơn mưa mọi thứ sẽ được xóa sạch…

Những ngày mưa cây trơ trụi lá, những bông hoa trắng muốt rơi trên vỉa hè cứ như thể nó chưa từng tô đẹp cho cuộc sống vậy.

Monday, December 1, 2014

Tháng Mười hai


Ngày trôi qua năm dần kết thúc, tháng ngày cứ chở nhau chòng chềnh trên dòng sông thời gian… sông thanh bình em cũng muốn bình yên, chỉ muốn buông mình trong cơn gió nhẹ thả lõng người bên bãi biển hay cuộn lại mình trong tấm áo len buổi đông về chỉ đủ để ủ ấm con người và trái tim bé nhỏ… đôi lúc soãi người ra, mệt nhoài vì những suy nghĩ chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ làm cho vết thời gian ẩn mình trong đôi mắt… em thay đổi quá nhiều so với em của đôi mươi, cũng muốn mình được đôi mươi mãi, chẳng phải suy nghĩ hay lo lắng gì cho ngày mai… nhưng em không làm được điều mình muốn, không ngăn được dòng chảy của thời gian, mọi thứ cứ cô đọng nơi sâu thẳm của tâm hồn khó phôi phai, khó xóa mờ…..