Monday, September 29, 2014

End of month


Người ta bảo, ngày cứ trôi về phía cũ quả ko sai mà. Nếu chỉ đơn thuần là bạn bè gặp nhau cũng chỉ để xem nhau là bạn bè, thì chắc những ngày qua đã ko nhấn chìm vào quá khứ như vậy. Hiện tại trước mắt mà em nào có sống được trong hiện tại đâu, cứ lầm lũi cô đọng mình nơi quá khứ, ko hẳn là vui nhưng ko phải hoàn toàn buồn như thế này.
Đọc bài viết của bạn, bạn bảo rằng buồn muốn khóc, nhưng không khóc được. Thương bạn, chạnh lòng nhớ đến mình. Mình cũng có khác gì đâu….
Ngày còn bé, chỉ cần ai đó nói một câu hơi nặng một tí là đã nước mắt giọt vén giọt dài, mọi người còn bảo:‘‘hở tí cái khóc, hở tí cái khóc”, còn có cả biệt danh “mít ướt” nữa cơ mà. Ngày còn bé thì thế. Vậy mà ko hiểu từ bao giờ, nước mắt ráo hoảnh. Giận lắm, đau lắm đau đến quặn thắt chỉ muốn ngừng thở để không đau nữa, nhưng vẫn ko khóc được, vẫn không nói được lời nào dù chỉ là trách móc (có lẽ mình ko có cái quyền đó), vậy là vẫn yên lặng vẫn cười vẫn nói những lời an ủi dù lời đó như làm đau thêm vào nỗi đau….
Một suy nghĩ luôn ở trong đầu rằng “thật ngưỡng mộ những người, vì họ vui, họ có thể cười, buồn có thể khóc” có lẽ người ta sẽ thấy hạnh phúc lắm…. trông họ mong manh và đáng yêu biết bao nhiêu chứ. Hì. 

Wednesday, September 24, 2014

Khúc mưa....

Muốn đặt một cái tên cho những thổn thức trong lòng mình để dễ gọi. Nhưng,…. Nó làm gì có tên để mà đặt. Nó vốn dĩ ngay từ đầu đã chẳng có 1 cái tên như những cái tên khác. Đáng thương quá. Nó cứ sống trong lòng như một loại sương đêm vừa thực nhưng rồi lại ko thực vào sáng hôm sau. Nghe nó cứ mơ hồ quá thể, nhưng thật vậy.

Mưa, tháng 9 hay mưa! một lúc mưa một lúc nắng rồi lại cứ ngỡ ngàng trong cái lãng đãng…. Làm thế nào để không đánh mất mình trong cái lãng đãng đó nữa? Trách gì ai đâu cơ chứ, chỉ tại mình cứ mộng du giữa cuộc đời thôi mà..... :)

Thursday, September 18, 2014

Biển gọi....

Nắng dập dìu lướt qua thềm, gió phe phẩy hong khô chiếc lá bởi cơn mưa tối qua….
Nắng về làm gì để mưa vội qua, chiều về làm chi để nỗi nhớ theo sau…
Có những thứ trùng trùng mà cứ như không…….

Nhớ biển, nhớ chiều, nhớ tháng 9…………….

Thursday, September 11, 2014

Mưa thu!


Tháng 9 ư? Đúng rồi tháng 9, những ngày chớm thu. Ngày đầu tháng 9 năm qua, trên con đường vòng vèo em chợt nghĩ ô hay! Sao hôm nay tiết trời lạ thế nhỉ? Nắng dịu dàng khẽ buông xuống những tán lá, gió nhẹ mát lạnh vuốt vào má và đôi mắt đang mở to như tự hỏi hnay là ngày gì mà đặc biệt thế kia? Em mỉm cười và dĩ nhiên ko quên hít một hơi thật sâu, và chỉ có thế. Ngày đầu thu đã trôi qua trong sự lãng quên. Em vô tình quá! Vô tình với cả những thứ em yêu. Mà còn hay lãng quên trong những niềm vui để hôm nay chợt nhớ ra à, mình đã quên. Ngày hôm ấy là ngày đầu thu đấy. ko biết hôm ấy ai đó có nhận ra ko hay cũng đã quên như mình, mà có quên thì cũng ko ngồi nhớ giống như mình thế này đâu. 

Monday, September 1, 2014

Tháng 9....

Mưa, mưa rỉ rả cả đêm… Vui.
Ở cái xứ mà quanh năm suốt tháng chỉ quen với nắng rồi lại nắng, thì cái cách mưa như thế này dễ làm người ta nổi cáu lắm, chỉ nghĩ đến thế thôi là lại tủm tỉm cười, cười vì tưởng tượng vẻ mặt cau có của người khác còn mặt mình thật hớn hở 
Tháng 8 đã nói lời chào tạm biệt bằng những cơn mưa……. Cứ như thể người ta buồn mỗi khi nói lời chia tay nhau vậy J . Ừ thì mưa…. Thì đã sao nào? Cuộc sống cũng như dòng chảy thôi mà, có ngăn được dòng nước không? Có chặn được gió thôi không thổi nữa không, hay chỉ có thể tự tìm cách bảo vệ chính mình khỏi lạnh thôi? hì.....