Friday, June 10, 2016

Ngày tháng 6


Mùa hoang hoải…
Mùa qua đi nắng cứ dùng dằng mãi, chiều phai nhạt bởi nhớ nhung đợi chờ. Đêm thơ thẩn gửi mình vào bóng tối, gió lặng thầm đẩy thương nhớ về xa…
Gió đã vô tình mang nỗi buồn đánh rơi vào cỏ bởi ngây thơ nên bỗng hóa dại khờ

“Phố mùa này hoang hoải phút không nhau
Ta giấu nỗi lòng giữa những buồn- vui, ngọt ngào- mặn đắng
Giữa thành phố ồn ào, ta vẫn thấy tâm hồn mình như một nốt lặng
Nằm chênh vênh trên khuôn nhạt khuyết người…”

Wednesday, May 25, 2016

Vắng...



Đêm nay rằm nhưng trời không thắp sao, trăng cũng nhòe bởi những hạt mưa sa...
Chợt nhớ câu thơ ai đó từng ngân:
- Anh xa em trăng cũng lẻ, mặt trời cũng lẻ. Biển vẫn cậy mình dài rộng thế, vắng cánh buồm một chút đã cô đơn...
Người đến rồi đi nghĩ cũng thường thôi mà, sao mọi thứ cứ ứ đầy trong lòng như chực vỡ...
Mưa cũng hay, sẽ lạnh, sẽ nhớ... nhưng rồi muốn mình thôi không ích kỷ nữa bởi có chắc gì Mưa, ai đã nhớ đến ai...

Monday, March 28, 2016

Chuyển ...


"Chợt thấy chiều nay gió cứ lay
Cánh hoa xoan tím cũng vương đầy
Lối về như cũ màu bạt biển
Nỗi nhớ dâng đầy bên cỏ cây..." 

Cứ nhẹ trôi đi miên mang cùng thời khắc... đôi khi cũng thấy hài lòng với cảm giác hiện tại, nhưng đôi khi lại thấy chông chênh và vô định. Cần hay không cần không còn quan trọng nữa mà lại sẵn sàng chấp nhận như hiển nhiên sự đã qua rồi...

Monday, March 14, 2016

Tháng Ba về!



 Em đặt nỗi niềm sang một bên đưa nụ cười ra chào đón thế gian
để rồi đêm về em quấn mình trong khắc khoải...
em bây giờ xa lạ với cả người em yêu, cứ để nụ cười phớt lờ cuộc sống, em giam mình lại hay em đang tan ra với xã hội? Em chưa bao giờ trả lời được cho câu hỏi đó của mình.
Em cứ cái kiểu như chú hề trong xi-nê, mang phù phiếm so đo cùng phù phiếm... rồi em lại thấy mình lạc lõng trong từng câu nói của người thương, bơ vơ qua từng quán vắng phố quen...
chốn cũ, con người cũ mà hai tâm hồn men theo hai lối khác, ngõ chung bây giờ có người khác đã ghé đi....
Em đứng lại chợt thấy mình trơ trọi biết bao nhiêu...

Wednesday, February 24, 2016

Tháng giêng

Màu xuân vừa rớt,
Bên thềm
Một làn mưa mỏng dịu êm từ trời...
Em vừa đọng lại trong tôi
Nụ cười trong trẻo
Mắt vời nghiêng say...

Tháng giêng lộc nở đầy cây
Hoa xoan đã tím những ngày đợi mong
Bao nhiêu hoa bưởi hoa bòng
Hoa chanh hoa nhãn gọi ong đầy vườn...

Ô kìa!
Nắng mỏng như sương
Đêm dày như mật
Chiều hồng như mơ
Tháng giêng đỏ thật bất ngờ
Bờ sông hoa gạo đã chờ bóng quen...

* * *
Nghe chừng tháng giêng yên lành và đầy hứa hẹn nhỉ?
Cơ mà, ta có hẹn hứa gì cùng ai không? À, có chứ! Ta hẹn với mùa, với tháng giêng trôi...