Friday, August 29, 2014

Hoa nắng

Đừng đi vội vã  tháng năm ơi
Để buổi chiều rơi nhạt nắng bên song…
Ô cửa thưa, dưới cái nắng chiều, con bướm vàng  đậu rồi lại bay…. Thời gian treo lững lờ trên cành nhớ…. Vị thu có ngọt ngào như ước mơ không?
Tháng  8 qua đất trời giao mùa, thu cũng khẽ nghiêng mình đón những bông hoa nắng…

Wednesday, August 27, 2014

Thu có vội vàng?


Dạo một vòng, ô hay! Tháng 8 đang dần khép lại cơ mà thu cứ tiếp tục rơi, những chiếc lá như mảnh vỡ trái tim ai đó mới vừa thổn thức, miên mang lắm mà cũng dùng dằn những niềm đâu…

Cứ muốn cất lên tiếng lòng khe khẽ
Thoáng chút mưa về thu còn đứng đợi ta?
Em cứ ngân nga trôi giữa cuộc đời, cứ vô tình như thể mình không tồn tại. Chiều nhạt nắng, ánh vàng nhộm đỏ như thu, đang rơi thõm vào mắt em rồi lần tìm về suy nghĩ đi đến trái tim. Cũng là lúc em chợt nhận ra rằng mình lo sợ  và luôn cần một ai đó, luôn ở đó, nắm lấy tay em đừng để em rơi, đừng để em biến mất……

Friday, August 22, 2014

Nỗi nhớ......



Hoài niệm đêm

Nếu một đêm có ánh sáng trăng tan
Cho tôi chết để làm Hàn Mặc Tử

Cho tôi xin, chỉ một đêm thinh lặng
Chỉ một lần không phải nhớ người ta
Chỉ một khắc con tim không thổn thức
Chỉ một ngày khu vườn chết nở hoa.

Vì sao lạ dẫn hồn tôi dịu bước
Mặt trăng ngà trong men thắm màn đêm
Tà áo trắng van lơn trong thổn thức
Kéo tối về trong nao nức hồn nhiên

Hoa mười giờ gợi nhớ tới vạn đêm
Vạn đêm trắng chìm trong trời thương nhớ
Mưa gom nhặt những gì là bất tử
Rơi trong đời nhòa bong bóng thời gian

Cả một đời đi tìm lá diêu bông
Tìm chim đa đa đã về đâu xây tổ
Tìm con đò vội qua sông ngày đó
Tìm câu thơ rơi giữa chốn muộn màng...

Nếu một đêm có ánh sáng trăng tan
Cho tôi chết để làm Hàn Mặc Tử...
       -----------//------------
Lượn web bắt được bài thơ mang về nhà để dành đọc ^^

Thursday, August 21, 2014

Mưa và em....

Phố buồn ướt đẫm trong mưa, cây cầu sao hôm nay trông cô quạnh đến vậy. Ngày thường hào nhoáng rực rỡ bao nhiêu thì những ngày mưa lại quạnh quẽ bấy nhiêu….
Mưa có mang buồn vào đôi mắt em không?....
Mưa ướt cả mặt rồi, em lấy tay gạt những giọt mưa qua, mưa lạnh mà sao mặt em lại nóng ran lên như vậy? em cũng muốn mình được ướt đẫm như cây cầu….
Em có thích mưa không?...
Mưa đẹp lắm!
Em thích cái mạnh mẽ trong một con người yếu đuối…
Mưa cũng vậy, mưa thật mạnh mẽ, mặc dù cuối cùng cũng chỉ là một vũng nước trong đêm, đến sáng hôm sau thì không còn gì nữa cả…
Em cũng vậy, em cũng sẽ mạnh mẽ, mạnh mẽ khi nào còn có thể!

Lặng đi trong bóng đêm để nghe tiếng rì rào của gió đang thổi mưa đi..., nhưng rồi đôi lúc lại bất chấp tất cả trút xuống những đợt mưa xối xả….



Tuesday, August 19, 2014

CÓ AI BIẾT NƠI NÀO BÁN BÌNH YÊN

Có ai biết nơi nào bán niềm vui
Chỉ dùm tôi... tôi mua về một ít
Để những khi thấy yếu lòng mỏi mệt
Mang ra dùng chắc là hết buồn thôi
Ai chỉ dùm tôi nơi nào bán tiếng cười
Tôi sẽ đến và mua về mấy nụ
Để những ngày lòng héo hon ủ rũ
Sẽ được rạng ngời nhờ những nụ cười kia.
Có ai biết nơi nào bán bình yên
Tôi mua về và khắc lên đấy mắt
Dù có đớn đau, hay khó khăn, chật vật
Vẫn thấy nụ cười nơi đáy mắt an yên.

Có ai biết nơi nào bán liều thuốc lãng quên
Chỉ dùm tôi... mua mấy viên và uống
Để ký ức không còn quay về được
Để tôi mỉm cười đón hạnh phúc tương lai.

Có ai biết nơi nào bán ánh sáng ngày mai
Bán niềm tin cho những ai đánh mất
Bán yêu thương cho những người chân thật
Bán tâm hồn không biết nhặt niềm đau.
* trộm *
Thấy mình cũng cần mua những thứ này nên xin về dán lên nhà mình xem có ai bán thì mình mua héng! hihi



Chờ.....


Một chút mong chờ ngày thu.....

Con đường đã nhộm lá vàng,
lòng người nay cũng vội vàng sang thu...





Ủ rủ cả ngày chẳng làm được gì, đầu cứ đau liên tục, đau nhiều đến nổi cứ nghĩ rằng sẽ có ngày mình phải vào viện thần kinh mất thôi, chỉ cần nghĩ đến đó thôi là đã thấy sợ rồi. Nhưng làm thế nào để không phải suy nghĩ nữa...
nghĩ những gì mình đã ngốc nghếch bỏ qua, nghĩ đến cuộc sống của mình, nghĩ đến những ngày phía trước là thấy ko vui rồi...
ôi dào ooooooooooooooooooooooo
*hét thật to xem nó có khỏe hơn không nhỉ ^^ *

Sunday, August 17, 2014

Em....


Chiều rơi trong cái âm điệu êm ả của thời gian….
Gió vẫn vờn với sóng muôn đời, biển nằm thoai thoải với sự mênh mông vô tận, bờ cát trắng vẫn cố bao bọc vậy mà thỉnh thoảng sóng vẫn cợt đùa trườn ra khỏi mé bờ…
Hi, em lại miên mang rồi. Em ở đó đợi chờ hơi thở gió, đợi ánh trăng lên… ngày trăng lên biển tràn ánh bạc lấp lánh, lấp lánh….

Đã bảo là thôi viễn vông đi! Vậy mà em cứ thả hồn mình đi hoang mãi….

Tuesday, August 12, 2014

Mùa trở mình....

Tháng 8 rồi đấy! nhanh thật, một cái ngoái đầu thời gian đã bỏ lại ta nơi chốn cũ trôi đi đâu trong cái vô tình của cuộc sống.
Không cần gượng ép cũng có thể mỉm cười, cười trong cái vô cảm. Dường như tất cả những cung bậc của cảm xúc cũng trôi theo thời gian, có lẽ…
Tháng 8 không đợi nắng cũng chẳng chờ mưa, tháng 8 của riêng em…. Màu đỏ của lá nhộm cả trời thu, tiếng lá khô lạch cạnh trên vỉa hè. Ừ, tháng 8 thu đã về!  Vậy mà em còn mong chờ gì nữa? Có lẽ không, em đã thôi những chờ mong ngày cũ rồi, em gom cả những yêu thương, những chờ mong, những buồn những vui gửi cả vào thu nhé. Em muốn được sống như một con người bình thường, yêu con người nhiều hơn nữa và sẽ không hòa mình để yêu những thứ cuộc sống cho là viễn vông kia. Em muốn khép lại mình của ngày cũ....
Nhưng em có làm được không???

Cái cảm giác phải từ bỏ một con người đã khiến lòng em đau đớn biết bao nhiêu. Em đã lừa được mọi người nhưng làm thế nào có thể lừa dối chính bản thân em?...
Tiếng thở dài của tháng 8 nghe sao mà lê thê quá, em muốn lao đến ôm thật chặt ai đó để tiếng thở không làm rơi chiếc lá…….. Em thấy tim mình se sắt lại….