Tuesday, October 28, 2014

28-10.

Những ngày cuối tháng mười cũng đã dần qua. Cái gì rồi cũng theo thời gian đi qua hết…..
Tháng mười với những ngày mưa, những kỷ niệm, những ngọt ngòa…. Giờ chỉ còn lại trong trái tim của người đang giả vờ sống giả vờ quên….
Mưa miên mang cho nỗi nhớ như dài ra, khi mà mỗi buổi sớm chỉ muốn mình quên bặt đi tất cả. Muốn cười thật nhiều vào nỗi buồn cứ réo rắt như mưa. Muốn mỉa mai tất cả những gì mình đánh mất…. Nhưng rồi lại thôi, vì chưa bao giờ cố gắng mà lại đạt được điều mình mong muốn cả.

Mưa nhiều thế mà vẫn ko giỗ được vào giấc bình yên. Vẫn tỉnh giấc lúc không gian vận vật đang say ngủ và rồi nỗi đâu cũng dần tỉnh giấc…… 

Thursday, October 16, 2014

Gửi nắng!

Trong khoảnh khắc bất chợt, cái gì đó rất gần mà cũng rất xa xăm...

Người ở đâu thuở hồng hoang ngây dại
Con đường về rũ bóng rêu phai.
Người lướt qua như cái bóng, nhẹ tênh tim tôi chưa kịp chuyển sang nhịp kế tiếp…..
Trên mỏm đá, con chim hồng vũ hót
Như nỉ non cho những linh hồn
Trong đêm hanh hao, khi mặt trời khép lại là lúc chính ta đối mặt bản thân mình.
Nghe cơn sầu nhỏ giọt trong tim
Lời thương nhớ. Thôi, ta gửi vào quá khứ….

Wednesday, October 15, 2014

Ngày lẫn vào đêm...

Một chút ngẩn ngơ thôi kéo bình minh về phía cuối chân trời, mặt trời bỏ trốn vào màng đen sẫm tối của mây, bầu trời như sà xuống thấp hơn. Chỉ để những cơn mưa thì thầm cùng mặt đất, như thể thế giới chẳng còn gì nữa chỉ có mưa và mặt đất…..
Cuộc sống có vẻ như lười nhát hơn, cái gì cũng nhanh gọn, mọi hoạt động đều bị thu nhỏ lại. Và lúc này trông mọi thứ có vẻ thú vị hơn, thời gian như ngưng lại. chỉ còn mưa….

Em cũng muốn gói gọn mình lại về cùng đám mây ở phía cuối chân trời hay tan ra cùng những giọt mưa, cái đau cái nhớ cũng sẽ loãng ra và tan vào hư không….  

Saturday, October 11, 2014

Thạch thảo và em...


Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó....

Không có Hoa Thạch Thảo thì làm sao có Lời Vĩnh Biệt, 
Không có Lời Vĩnh Biệt thì làm sao có Mùa Thu Chết?


Friday, October 10, 2014

Người con gái.......






Dường như cứ những lúc buồn là trời lại mưa, cứ như thể mưa là người duy nhất có thể thấu hiểu được những gì đang diễn ra trong chính con người mình. Và có phải cũng chính vì vậy mà những lúc buồn mình lại cần mưa đến như vậy không? mưa càng to càng được thấy che chở hơn, thấy mình nhỏ bé biết bao nhiêu, trong khi bthuong lúc nào cũng phải tỏ ra mạnh mẽ....
Lặng đi..... trăng mùa này cũng đơn côi quá. Gió thu về đưa hương hoa sữa thoảng trong đêm. Không khí thật thanh toát và nhẹ nhàng. Tôi lại lạc mất tôi chỉ trong một chữ tình nhỏ bé thôi sao?

Thursday, October 9, 2014

Đông vừa ghé thăm em!

Hãy thức dậy mang mùa đông xuống phố
Chia cho người bớt chút lạnh đi em.
Có phải mùa đông vừa ghé sáng nay không?
Mở cửa, lạnh ùa vào. Có phải mùa đông đã về? 1 cái rung mình như để đánh thức bản thân. Đúng vậy, em yếu đuối em tự ti hơn tất cả, trong em luôn có hàng tá những nỗi buồn, nặng thế cơ mà làm sao ai đỡ nổi, ngta quay đầu ra đi cũng có gì sai đâu chứ.... 
Đông về, em sẽ mặc thêm áo, choàng thêm khăn, đội mũ ấm......

Monday, October 6, 2014

Bâng quơ......

Mưa, dịu êm quá. Có phải vậy mà cuộc sống của mình nó cứ bình lặng trôi đi không? Đã tự chon cho mình cách bình lặng nhất của ngày. Đó là mưa, sao lại thế nhỉ? Ngta ko thích mưa đâu, mưa khiến họ thấy buồn chán. Họ ko cảm thấy bình yên trong mưa, có lẽ họ đã quen rồi với csong hiện tại, còn mình thì ngược lại….
Ừ thôi, cái gì của hiện tại ta trao trả về cho hiện tại. Nói thì hay lắm mà có làm được chưa? Nói là trả lại, tình nguyện vì biết mình ko giữ được bởi nó vốn dĩ không thuộc về mình, cơ mà sao lòng đau đến vậy, đau trong cả giấc chiêm bao. Hơ hơ …..

Cái tình ở cuộc sống nó vĩ đại thật nhưng rồi cũng nhạt nhẽo thật, tấm chân tình của mình nó ko bằng cái ngoảnh mặt của người ta trong giây lát. Hê….. phải cười thôi, cái sự đời nó ngả nghiêng quá mà. 

Friday, October 3, 2014

Tháng mười và Em....

Tháng mười, có phải đã qua muộn rồi không? Nóng bức đã thật sự trao trả cho hè rồi, chỉ còn lại chút chớm nắng để những đóa họa mi mở mắt buổi sớm mai, rồi lại hẹn hò với cơn mưa khi chiều về…

Tháng mười có phải muộn rồi không? Chiếc lá vàng rơi cạch trên mặt đường cơn gió ghé ngang xới lên tung tóe. Nghe mới khô khốc làm sao, cứ như thể nổi đau của thời gian vừa đụng mặt nhau rồi vỡ tan tành…
Tháng mười có phải muộn rồi không? Khi đã nhạt đi màu của nắng. Chiều cũng dần trôi về phía cuối con đường…..
Tháng mười có phải muộn rồi không? Bởi buổi chiều biển không còn vỗ sóng, gió cũng chẳng làm cho mắt ai cay qua những lần hờn dỗi.
Tháng mười, chỉ còn lại ánh trăng khuya trơ trọi quyện nồng mùi hoa sữa với dáng ai gầy…..